Diễn Đàn Học Tập Trường THPT Nguyễn Siêu
Hãy đăng kí để có thể tham gia trao đổi kiến thức, chia sẻ kinh nghiệm!

Nước Mắt Của Yêu Thương [truyện ngắn]

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Nước Mắt Của Yêu Thương [truyện ngắn]

Bài gửi by momomiya_ichigo on Sun Oct 14, 2012 12:47 am

Chẳng phải dối lòng mình làm gì, không
có hạt bụi nào bay lạc vào mắt An. Ừ,
An khóc đấy! Anh có cười không khi
biết rằng cô đang khóc vì anh? Có lỗi gì
đâu khi đấy là nước mắt của yêu
thương?
Một ngày mệt nhoài sau hàng tá bài tập
và công việc, An lê mình về phòng,
muốn ngã ngay vào giường nhưng rồi
sực nhớ đầu óc đãng trí của cô quên
quyển sổ ở giảng đường. Cuốn sổ viết
bài thôi nhưng thi thoảng hứng lên lật
lại những trang sau, buồn vui An đều
trải lòng ra đó, phải chạy lên tìm lại. Mở
cửa ra, cơn gió lạnh thốc vào mặt lạnh
buốt An vẫn thu mình cố chạy.
Đứng cửa lớp, An thấy một người con
trai đang cầm trên tay cuốn sổ của
mình, chạy lại giật ngay cuốn sổ cô
giương mắt với anh: “Sổ này của tớ, tớ
để quên, cho tớ … tớ … xin”. Lúc đó
chắc An trông ngố tàu lắm nên anh cứ
cười, anh bảo: “Tớ… tớ… không cho
cũng có người giật lại, xem ra cuốn sổ
này quan trọng lắm, hậu tạ gì đây?”. An
xấu hổ, cứ lúng túng không nói được
câu gì, dù thật ra An cũng không phải là
đứa con gái dễ bị cứng họng như thế,
nhưng lần này An đã lỗ mãng, An phải
im lặng. Dường như hiểu được suy nghĩ
đó, anh nói: “Thôi, anh đùa đấy, em về
đi, anh học trước em một khóa đấy
không có "tớ tớ" đâu nha. Định xem cô
gái có cuốn sổ cá tính này là ai lại được
gặp em. Anh gặp rồi, em về đi không
phải lo hậu tạ”. Chỉ chờ có thế An chạy
biến quên cả lời cảm ơn. Về tới phòng
rồi tim cô vẫn đập mạnh. Mệt. An ngủ
và sáng hôm sau quên luôn tối qua đã
có chuyện gì, lại tung tẩy cặp sách lên
giảng đường.
Những ngày đầu tuần trôi qua bình
lặng như cuộc sống học tập của cô vẫn
vậy. Sáng lên giảng đường, chiều về
phòng, tối là thời gian tự học. Đang thời
gian ôn thi, tối tối cô lại lên trường tìm
cho mình một góc nơi giảng đường,
nhưng chỗ ngồi quen thuộc hôm nay
bỗng có thêm người. An tò mò và mạnh
dạn bước tới, thôi kệ, mình học việc
mình không ảnh hưởng, dù lúc đó trong
cô cũng hơi có cảm giác cái người ngồi
đó với cô có nét gì quen quen. Đang lật
giở từng trang giáo trình thì bỗng: “Cô
bé vô tình thế, gặp ân nhân cũng không
một lời chào.”. Ngước mắt nhìn xung
quanh và hình như anh ta đang nói
chuyện với mình (?), An nghiêng đầu
nhìn về phía người kia: “Anh bảo
tôi???”.
- Vậy ở đây còn có ai sao? Xem ra bé
quên hết rồi. Buồn.
- Bé??? Anh gọi tôi là bé? Chúng ta
quen nhau sao?
- Ừ, không quen đâu chỉ biết tí thôi mà.
Có người giật sổ chạy í mà.
- ... Ối, anh…
- Anh thôi, đừng ối.
- Anh là người nhặt được cuốn sổ của
em? Em... em xin lỗi, trời tối em không
nhìn rõ anh. Em cảm ơn!
- Trời tối hay có ai đỏ mặt không giám
ngước lên mà rút chạy nhỉ? Mà em cảm
ơn gì thế???
- Em cảm ơn vì hôm trước, em vội quá
phải đi nên chưa kịp cảm ơn anh. Cũng
muốn gặp lại anh nhưng mãi chưa gặp
được, may thế hôm nay lại được gặp ở
đây.
- Ồ! Vậy à? Thế là anh em mình cũng có
duyên rồi đây.
Và sau đó là màn chào hỏi, lý lịch trích
ngang… từ biết đã thành quen. Cũng từ
đó, hàng tối An và Khương lại cùng
nhau lên giảng đường học rồi cùng về.
Thi thoảng căng thẳng cả 2 lại cùng
nhau dạo bước, chuyện trò trong sân
trường. Cô và anh cứ bên nhau vô tư,
trong sáng tới một ngày họ nhận ra cả
hai không thể vắng nhau. Mỗi giọng
nói, tiếng cười, thói quen của Khương,
An đều nhớ rõ và Khương cũng vậy. Cứ
như thói quen, cứ mỗi sáng thức dậy là
người này bấm số máy người kia, có khi
chỉ là một tin nhắn để nhắc nhau dậy
đánh răng, ăn sáng rồi cùng đi học
nhưng như thế cũng đủ để vui cười mỗi
ngày.
Chuyện tình đẹp của họ cứ lớn dần đầy
tươi vui và trong sáng với những lần đi
chơi, thả bộ trên từng góc phố Hà Nội,
những cái nắm tay bẽn lẽn, những tin
nhắn nhắc nhau giờ ăn, giờ ngủ, những
lần hẹn nhau cùng lên giảng đường
học ôn thi. Tình cảm của họ đẹp đến độ
những người có yêu An cũng chỉ biết
lặng nhìn cô hạnh phúc bên Khương và
những cô nàng kết anh chàng Khương
đàn giỏi, hát hay cũng đành giữ lại mối
tình đơn phương ấy.
4 năm trôi qua, Khương lúc này đang
bận rộn với những đồ án tốt nghiệp. An
vẫn bên Khương, cô mang đến cho anh
nụ cười, xóa đi những mệt mỏi căng
thẳng, áp lực của chàng sinh viên năm
cuối.
Tình yêu của An và Khương lúc này đã
bước qua năm thứ 3. Từ khi anh đang là
anh sinh viên năm 2, An mới ngơ ngác
vào trường vậy mà giờ đây, anh sắp là
một kĩ sư. Anh ra trường đi làm còn An
tiếp tục vật lộn với những con số thêm
một năm nữa. Yêu và tin tưởng người
yêu nhưng An không khỏi lo lắng cho
khoảng thời gian tới, rồi sẽ như thế
nào? Tình cảm của anh có còn dành cho
An như trước? Hiểu được ý nghĩ của An,
Khương ôm cô vào lòng nhẹ nhàng vỗ
về: “Em phải tin anh, tin tình cảm đẹp
đẽ, bền vững của hai đứa đã có, anh
mãi yêu em. Anh đi làm và sẽ chờ em ra
trường, sẽ không có gì thay đổi được
tình cảm ấy. Bé ngốc của anh không
được nghĩ linh tinh, vớ vẩn, học tốt và
phải ngoan đấy, không được để ai dụ
đâu không là anh ăn thịt em đó. Ngốc
lắm!”. Những lời nói đó từ Khương đã
cho An thêm vững lòng. Dụi đầu vào
lòng Khương, An ngoan ngoãn nằm
trong vòng tay rắn chắc của anh cô thấy
mình thật hạnh phúc và yêu anh thêm
biết bao. Cô sẽ mãi là bé ngốc của anh,
chỉ riêng anh thôi và anh cũng vậy, sẽ
là Khương của riêng mình An.
Ngày tốt nghiệp cũng tới, anh tốt
nghiệp loại Giỏi và trong thành quả của
ngày hôm nay chắc chắn không thể
không nhắc đến tình yêu của An. Năng
lực giỏi, giao tiếp tốt, ra trường anh đã
được công ty lớn trong thành phố mời
về làm việc. An mừng cho anh và cũng
coi đó là động lực để An cố gắng. Giờ
này năm tới, An cũng sẽ được đứng
trên bục đó nhận tấm bằng đỏ như thế.
An phải cố gắng, chỉ một chút nữa thôi,
sự nghiệp tương lai và cuộc sống của
cô sẽ trong tay cô.
Thế nhưng, những thay đổi của cuộc
sống nào ai có thể ngờ được. Cô cũng
chưa bao giờ tưởng tượng nổi có một
ngày như bây giờ, càng không tin
Khương của cô, mà không - Khương
từng là của cô thôi với tình yêu sâu
đậm, với những lời yêu thương nay lại
có thể đổi lòng.
Cô đúng là ngốc thật mà, chung thủy
trọn tình với Khương, dành hết mọi
quan tâm, lo lắng cho Khương vậy mà
cái An nhận được thì sao nào?
1 tháng sau khi ra trường, hễ có thời
gian rảnh Khương đều liên lạc với cô,
dù bận thế nào nhưng ngày cuối tuần
Khương vẫn dành cho An, vẫn rong ruổi
bên nhau trên con đường phủ đầy kỉ
niệm trong những ngày ngập nắng hay
những hôm gió lạnh về. Bên Khương,
chưa bao giờ cô thấy lạnh mà chỉ còn
lại hơi ấm, niềm vui.
2 tháng sau khi ra trường. Những tin
nhắn, cuộc gọi ít hơn một chút thôi vì
công viêc bận rộn. An hiểu và càng
thương anh hơn. Cuối tuần không có cả
ngày bên anh nhưng dù gì cô vẫn được
gặp anh chút ít.
3 tháng sau khi ra trường. Lời xin lỗi vì
lỡ hẹn anh dùng nhiều hơn những lời
mong nhớ. Vẫn tự nhủ lòng chỉ vì anh
quá bận rộn với công việc chứ không
phải cố ý đâu. Cả tháng anh chỉ đến bên
An vào một thoáng bất chợt nào đó, cái
hôn vội rồi anh lại đi. Ừ, anh đi làm rồi
mà, sau này mình đi làm chắc cũng sẽ
bận như anh. Không sao.
5 tháng sau khi ra trường. Rất suôn sẻ,
anh đã có chút vị trí trong công ty, anh
không còn chạy dài ở những công trình
nữa, anh được làm trơ lý đắc lực cho
giám đốc bộ phận. Đỡ mệt hơn cho anh,
cô thấy vui. Nhưng… anh chìm đắm
trong những cuộc kí kết trên bàn nhậu,
anh bận đi với người này người nọ, với
cô thư kí bên đối tác. An gọi, anh bảo
anh gọi lại sau rồi tắt máy. Chờ mãi mới
thấy anh gọi lại: “Dạo này anh bận quá,
tối về mệt nên ngủ quên, có gì anh sẽ
chủ động liên lạc với em nhé! Đừng lo
anh ổn, yêu em nhiều.”. Không kịp để
An nói thêm gì đầu dây bên kia đã tút
tút. Lúc này cô nhận ra hình như
khoảng cách giữa cô và anh ngày càng
xa, có phải là công việc bận rộn đến thế
không anh? Anh vẫn ổn thật sao? tình
cảm anh vẫn như xưa phải không anh?
6 tháng sau khi ra trường. Cuối tuần anh
và An đi chơi, cùng nhau dạo quanh
công viên Thống Nhất, cô nhí nhảnh
chạy trước nhặt lấy mấy cái lá khô rồi
vẫy vẫy anh. Anh cười, nụ cười mang
chút gượng gạo, lâu lâu anh lia nhìn
đồng hồ. Anh lại bận. Đi bên cô hình
như là trách nhiệm chứ không phải vì
anh muốn vậy nữa.
- Anh ơi, mình về đi, hình như anh đang
bận, mà em cũng có bài tập chưa làm
xong nữa.
- Ừ, anh xin lỗi, anh đang có cuộc hẹn
quan trọng. Vậy em về làm xong bài
tập đi rồi hôm nào anh lại qua dẫn đi
chơi nhé!
6 tháng 12 ngày sau khi anh ra trường.
Một ngày nắng nhạt, căng thẳng với kì
thi, An một mình đạp xe trên phố. Bất
giác quay mặt ngó nghiêng phố xá cô
chợt nhận ra dáng hình quen, chiếc áo
sơ mi kẻ sọc xanh… cánh tay quàng lên
vai cô gái mặc chiếc váy hồng công sở.
An ngỡ như nhìn nhầm, dừng xe, quay
hẳn người lại. Không thể. Khương...
không thể nào... Sao đó lại là anh, tại
sao là anh? Cô gái anh đang vui vẻ cười
đùa kia là ai?
An bất động, chẳng còn chút cảm giác.
Ghen, tức giận, uất nghẹn… không…
chẳng có cảm giác gì. Chỉ có cái gì đó
nhẹ bỗng, hư không, trước mắt cô nhạt
nhòa mọi hình bóng. Khương đã thấy
cô, anh khững lại, nhìn cô gái bên cạnh,
nhìn cô và rồi anh im lặng bước đi, cái
ngoái đầu cuối cùng trở nên thừa thãi,
vô nghĩa.
An rõ rồi. An thấm rồi. Đừng dối lòng
mình làm gì. Mặc cho nước mắt tuôn
rơi, cô không thể bật khóc nên lời, nhấn
phê đan và đạp xe đi vun vút…
6 tháng 19 ngày sau khi anh ra trường.
An trở về với cuộc sống của mình, lao
đầu vào học, vào những bài tập lớn bé,
vào đồ án tốt nghiệp. Không có anh, An
vẫn phải là An. Thôi khóc. Khương
không đáng để được cô khóc. Số máy
của anh, những tin nhắn yêu thương cô
vẫn nâng niu nay chỉ còn là dĩ vãng.
Delete all, F5 lại mình. Yêu thương vẫn
còn đó gửi anh, nhưng An quyết không
níu kéo những gì không thuộc về mình.
Cô không hối tiếc tình cảm của mình đã
dành cho Khương. Chôn chặt một góc kí
ức đẹp.
Có hàng nghìn lí do để yêu nhau thì
cũng có hàng nghìn lí do để chia tay.
Giải thích giờ là vô nghĩa. Vẫn cảm ơn
anh, bởi anh đã cho An biết cái gọi là
“tình đầu”, cảm ơn kỉ niệm, cảm ơn
giảng đường, cảm ơn những hàng cây
vẫn ngày ngày nhẫn nại lắng nghe câu
chuyện tình yêu của cô. Cảm ơn anh đã
tốt nghiệp sớm, cảm ơn 6 tháng 12
ngày để cô nhận ra một tình yêu. Cảm
ơn cái ngày nắng nhạt kia đã sớm đến
để cô không lãng phí thêm thời gian và
tình cảm của mình.
Tình yêu không có lỗi. Nước mắt và nỗi
nhớ của cô không có lỗi. Không ai sai
cũng chẳng ai đúng. Chỉ biết rằng, tình
yêu kia đã không còn. Vậy thôi!

*******************************************
Kitto kitto bokutachi wa
ikiru hodo ni shitteyuku
soshite soshite bokutachi wa
ikiru hodo ni wasureteku


[You must be registered and logged in to see this image.]

Đọc fic của tớ =)

momomiya_ichigo
MODERATORS
MODERATORS

Tổng số bài gửi : 77
Join date : 28/09/2012
Age : 18
Đến từ : Britannia

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết