Diễn Đàn Học Tập Trường THPT Nguyễn Siêu
Hãy đăng kí để có thể tham gia trao đổi kiến thức, chia sẻ kinh nghiệm!

Dừng lại... Để tiếp tục đi [truyện ngắn]

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Dừng lại... Để tiếp tục đi [truyện ngắn]

Bài gửi by momomiya_ichigo on Sun Oct 14, 2012 1:03 am

Năn nỉ gảy lưỡi ba mẹ mới cho Nguyên
về quê ngoại. Nếu như Nguyên thi đậu
Đại học thì không phải ỉ ôi như vậy.
Quê ngoại ở tuốt trên cao nguyên, mẹ
sinh ra Nguyên ở đấy nên đặt luôn tên
là Cao Nguyên. Da Nguyên thuộc loại
bánh mật, mắt to đen và sâu thăm
thẳm, cộng thêm mái tóc xoăn vô trật
tự nên tụi bạn hay trêu Nguyên có vẻ
đẹp hoang dã. Nguyên chẳng hề bận
tâm, đơn giản vì dù mọi người nói gì thì
Nguyên vẫn là chính Nguyên
mà thôi.
Nguyên thích để mái tóc trời sinh của
mình mà không hề có ý định cải tạo nó
mặc dù mẹ khuyên răn hết lời:
- Con lớn rồi, không thể cứ để tóc xoăn
hoài vậy được. Phải ép thẳng mới dịu
dàng được.
Những lúc như vậy Nguyên ậm à ậm ừ
rồi chạy tót lên phòng kèm theo câu
càm ràm của mẹ:
- Mày đúng là đứa bất trị.
Còn thằng em thì lắc lắc cái đầu đinh
còn hai phân rưỡi, chép miệng:
- Không thể nào tưởng tượng nổi bạn
gái em sau này có mái tóc kinh khủng
giống chị.
Nguyên đâu thấy tóc mình kinh đến
mức đó. Tính Nguyên thích tự nhiên, có
sao để vậy. Nhưng mà soi đi soi lại thì
Nguyên vẫn thấy mái tóc này hợp với
mình. Vậy là đủ, cần gì phải thay đổi
chứ.
Dạo này mẹ suốt ngày càm ràm vì mỗi
lần gặp ai đó hỏi thăm Nguyên có thi
đậu không thì lại xấu hổ chết đi được.
Ba thì không nói gì, nhưng Nguyên biết
ba đang thất vọng lắm. Càm ràm hay im
lặng đều khiến Nguyên cảm thấy tội lỗi
đầy mình. Rồi suốt ngày bị thằng em xỏ
xiên trong đầu. Đã vậy thì Nguyên sẽ
lên đó ở. Dù gì Nguyên cũng đang chán
ngắt. Nguyên quyết định rồi, phải về
cao nguyên một chuyến. Tuy ông bà
ngoại đã mất nhưng vẫn còn dì ở trên
đó.
Nguyên tới nơi vào lúc giữa trưa. Trời
không mưa nhưng lạnh cắt. Cái lạnh
cao nguyên khủng khiếp thiệt. Lâm,
thằng em con dì tới đón Nguyên cằn
nhằn:
- Tưởng ngày chủ nhật được vùi trong
chăn, ai ngờ bà chị làm thằng này vỡ
mộng.
Nguyên lườm nó:
- Mày vừa phải thôi. Đón khách quý mà
có thái độ vậy hả?
Nó ôm bụng cười:
- Xời ơi! Được khách quý cũng đỡ.
Nguyên bực mình phát cho nó một cú
vì cái tội đã đến trễ báo hại Nguyên
phải đứng run mà còn than vãn.
Vừa về tới nhà, bà dì yêu quý đã đe
dọa:
- Ba mẹ con vừa mới gọi điện cho dì để
giao quyền kiểm soát con đấy.
Nguyên xị mặt, tưởng lên đây được giải
thoát. Ai ngờ lại phải thêm một kiểu tra
tấn mới. Đúng là tránh vỏ dưa gặp phải
vỏ dừa.
Nguyên đội chiếc mũ len, choàng khăn
kín mít cổ, khoác thêm cái áo dày cộm.
Soi gương, Nguyên thấy mình giống
như cái hình nộm biết đi. Nhưng dù sao
đó vẫn là thứ bảo hiểm tốt nhất trong
cái lạnh khủng khiếp này.
Sáng nay Nguyên xin dì đi chợ. Dì bảo
lấy xe máy đi nhưng Nguyên muốn đi
bộ. Thật ra mục đích của Nguyên đâu
phải đi chợ, để tránh sự kiểm soát của
dì nên Nguyên mới viện lý do này thôi.
Nguyên đi dọc bờ hồ rồi rẽ vào con
đường nơi những cây thông chạy dọc
thành từng hàng, Nguyên nhặt một trái
thông rồi xoay qua xoay lại và tưởng
tượng cái đầu của mình cũng đang
giống như vậy, một mớ bòng bong
không biết theo hướng nào. Nguyên
chép miệng rồi bỏ trái thông vào túi áo
trong.
Nguyên đi một đoạn khá xa trên con
đường ngày càng vắng vẻ, chợt nhìn
thấy một con đường nhỏ, mặc dù hơi sợ
nhưng Nguyên vẫn bước tới. Đập vào
mắt Nguyên lúc này là một cánh đồng
cỏ xanh tươi cao vút. Nguyên chợt nhớ
đến một bộ phim có cảnh thần chết
cõng nữ nhân vật chính bay trên thảm
cỏ, lãng mạn hết sức. Cảnh trước mặt
Nguyên đẹp cũng ngang ngửa như vậy.
Nguyên vuốt những lá cỏ thon dài trên
đầu ngón tay và bật cười mỉa mai khi
cái ý nghĩ mình sẽ được gặp chàng thần
chết có đôi cánh thiên thần vừa xuất
hiện trong đầu. Cái ước mơ mà Nguyên
tự tin nhất là sẽ trở thành sinh viên
Kiến trúc còn không thành huống hồ gì
là cái mơ mộng viễn vông này. Nguyên
đã xác định được niềm đam mê của
mình và học vẽ từ năm lên lớp cấp 3.
Nguyên đã rất chăm chỉ trong suốt thời
gian ấy và được thầy khen là đứa có
năng khiếu nhất lớp học. Nhớ lại thất
bại, Nguyên chẳng thiết tha gì đến
cánh đồng cỏ xinh đẹp trước mặt nữa,
Nguyên ngồi bệt xuống một gốc cây,
ngả lưng vào đấy, để nỗi buồn ngấm
dần rồi thiếp đi lúc nào không hay.
Tiếng tách, tách khiến Nguyên giật
mình. Ở khoảng cách không xa lắm, có
một gã đang giơ máy ảnh chụp liên tục.
Hình như đang chụp Nguyên thì phải.
Đứng phắt dậy, hùng hổ tiến lại chỗ gã,
Nguyên lớn tiếng:
- Ai cho anh chụp hình tôi hả?
Gã nhếch mép:
- Ai bảo với bé là tôi đang làm điều đó?
- Chẳng phải anh đang lia máy ảnh về
phía tôi sao? Nguyên hất hàm.
- Bộ làm vậy là nhất thiết tôi phải chụp
ảnh bé hả? Nếu đem so với phong cảnh
nơi đây thì bé khác một trời một vực.
Nguyên tức điên. Đã vừa đánh trống lại
vừa la làng, còn mắc thêm cái tội châm
biếm người khác. Người gì mà nhìn
không có điểm nào tốt hết. Đã vậy
Nguyên cho gã biết Nguyên không phải
là đứa dễ chịu.
- Cảnh và người đương nhiên là khác
rồi. Anh có thấy mình đã so sánh quá ư
là khập khiễng không?
Gã nhún vai:
- Bé cũng ghê gớm nhỉ? Nhìn lúc bé
ngủ thấy hiền và dễ thương hơn nhiều.
Nguyên biết mình gặp phải tay đười
ươi thứ thiệt. Đôi co với gã có mà đến
khuya. Đây lại là nơi hoang vắng, nếu
không vì ngủ quên thì Nguyên cũng
chẳng dám ở đây lâu. Chỉ có tẩu là
thượng sách để bảo đảm an toàn nên
Nguyên không thèm nói gì, xí một cái
rồi quày quả bỏ đi. Về nhà lại bị dì
mắng một trận vì đi suốt cả buổi để cả
nhà phải lo lắng. Hôm nay đúng là
Nguyên đã gặp phải thần chết nhưng
mà thần chết bầm.
Từ hôm ấy Nguyên chả thèm đi đâu
nữa. Vậy là cứ sáng ngủ dậy Nguyên lại
ra vườn chăm sóc cỏ cây, hoa lá rồi phụ
dì nấu cơm, rồi ngủ. Vòng tuần hoàn ấy
cứ lặp đi lặp lại gần cả mấy ngày sau
đó. Sáng nay, khi đang trong chăn ấm
nệm êm thì cái chăn bị giật phăng làm
Nguyên không thể nào không điên tiết
lên được.
- Lâm, mày làm cái quái gì vậy hả?
- Bộ bà chị lên đây để ngủ không thôi
hả? Nơi này không phải là nơi để bà chị
trốn tránh.
- Trốn tránh gì hả? . Mặc dù đã hiểu
được ẩn ý của thằng Lâm nhưng
Nguyên giả vờ đánh trống lảng.
- Trốn tránh thất bại chứ còn trốn tránh
gì nữa.
Bị cứa vào nỗi đau, Nguyên cứng họng.
Grưư, thiệt chịu hết nổi mà, thằng này
là bản sao của nhóc em ở nhà hay sao
mà giống y chang cái tật chuyên moi
móc nỗi buồn của người khác. Điên cả
đầu.
- Đi uống cà phê với em nghen? Thằng
Lâm mời mọc tỉnh bơ mà không biết nó
vừa gây ra một tội lỗi khủng khiếp đối
với Nguyên. Nguyên đâu có ngốc, uống
cà phê với nó không khác nào ngồi đó
chịu trận.
- Không thèm? Nguyên hất mặt lên trời.
- Đi đi, em sẽ giới thiệu cho chị một
người con trai đích thực, đảm bảo chị
sẽ đồng ý ngay.
Thằng Lâm ra chiêu dụ dỗ. Nó tưởng
Nguyên là ai mà lại đi dụ dỗ kiểu rẻ
tiền vậy chứ. Đã vậy Nguyên cóc thèm.
- Mẹ ơi! chị Nguyên không chịu đi chơi
với con nè. Thằng Lâm hét toáng lên.
- Sao vậy Nguyên? Con đi chơi với thằng
Lâm cho khuây khỏa, tiếng lên đây chơi
mà sao cứ ru rú ở nhà, sắp mụ cả người
ra rồi.
Thằng Lâm ra chiêu hiểm, Nguyên buộc
phải đi để tránh bị dì càm ràm. Giờ
Nguyên mới biết dì cũng là bản sao của
mẹ.
Thằng Lâm đèo Nguyên đến một quán
cà phê cách nhà không xa lắm. Có lẽ
quán này mới mở, vì kiến trúc ở đây còn
mới và khá đẹp. Nguyên tỉ tỉ thích
ngành kiến trúc nên luôn quan tâm
những thứ dính líu đến nó. Đang say
sưa thưởng thức nghệ thuật, Nguyên
đụng ngay một tác phẩm cực kỳ xấu xí,
gã chết bầm. Đúng là oan gia ngõ hẹp,
không ngờ quán cà phê này là của nhà
gã, càng không ngờ thằng em họ lại
định giới thiệu gã cho Nguyên. Nhưng
điều không ngờ làm Nguyên thất vọng
nhất là cách nhìn kém thẩm mĩ và méo
mó của thằng Lâm về cái mà nó gọi là
“con trai đích thực” kia.
- À, thì ra đây là cô bé trốn tránh mà em
nói với anh hả? Gã ồ lên thích thú với
thằng Lâm.
- Chào cô bé nhé! Gã nói với giọng tỉnh
bơ như cả hai chưa bao giờ đụng độ
nhau.
- Không dám, tôi không còn là cô bé
nữa. Nguyên nguýt dài gã.
- Vậy giờ tôi gọi bằng cô già nhé, được
không?
- Được đó, được đó. Thằng Lâm còn hùa
theo cười kha khả.
Nguyên trừng mắt qua thằng Lâm để
báo với nó là Nguyên sẽ không bỏ qua
vụ này. Chắc hẳn gã đang hả dạ vì nắm
được thóp của Nguyên. Còn Nguyên thì
đang rơi vào thế bị động nên chẳng hó
hé được gì. Đành ngậm bồ hòn làm
ngọt để gã không có cơ hội châm chọc.
Mẹ gọi điện lên bảo Nguyên về, kèm
theo giọng léo nhéo của thằng nhóc
em:
- Người rừng về nhà đi, không có người
rừng buồn lắm.
Cái thằng bữa nay ngang nhiên mở
miệng nói toạc ra Nguyên là người
rừng. Nếu Nguyên có ở nhà thế nào nó
cũng bị xách đỏ tai cho biết. Mà hình
như Nguyên cũng thấy nhớ nhà thì
phải. Dù sao Nguyên lên đây chỉ để trốn
tránh khỏi không khí ngột ngạt đã gây
ra cho gia đình. Vả lại Nguyên thất bại,
đó là sự thật, trốn tránh cũng không
phải là cách. Đầu óc cứ âm u hoài sao có
thể làm lại từ đầu được. Trong cuộc
hành trình, khi mệt mỏi người ta cần
một chút dừng lại để tiếp tục con
đường của mình. Đã đến lúc Nguyên
phải về, ở nơi đó Nguyên có một gia
đình ấm áp và Nguyên sẽ lại tiếp tục
thực hiện mơ ước của mình.
Thằng Lâm đưa xách đồ cho Nguyên và
còn dặn dò rất ư là chu đáo:
- Năm sau chị lên nữa hén. Như vậy em
mới có cơ hội chọc tức chị.
Thiệt là, Nguyên đi đâu cũng không thể
nào thoát khỏi tụi em nghịch ngợm
này.
Gã cũng đến tiễn Nguyên, đưa cho
Nguyên một phong bì mà trong đó toàn
là hình chụp lúc Nguyên ngủ, kèm theo
là tờ giấy nhỏ: “Hy vọng năm sau sẽ
chung trường với cô bé tóc xoăn dễ
thương trong ảnh”
Hiển nhiên rồi. Vì Nguyên biết gã đang
học ngành Kiến trúc và cũng chính gã
thiết kế quán cà phê mà Nguyên rất ấn
tượng. Tuy không có đôi cánh của thiên
thần nhưng nhìn gã cũng đáng yêu chứ
bộ. Đã bảo Nguyên tỉ tỉ thích ngành
Kiến trúc nên cũng thích luôn những gì
liên quan đến nó mà. Và một điều quan
trọng nữa là Nguyên sẽ có cơ hội phục
thù gã. Có cái gì cộm cộm trong áo, thì
ra là trái thông hôm nọ. Nguyên vội
vàng nhét trái thông vào tay gã rồi
mang balô lên vai, kèm theo nụ cười
tinh nghịch. Nguyên lên xe, đâu hay
khuất sau màn sương có một gã đang
ngây người vì nụ cười ấy.

*******************************************
Kitto kitto bokutachi wa
ikiru hodo ni shitteyuku
soshite soshite bokutachi wa
ikiru hodo ni wasureteku


[You must be registered and logged in to see this image.]

Đọc fic của tớ =)

momomiya_ichigo
MODERATORS
MODERATORS

Tổng số bài gửi : 77
Join date : 28/09/2012
Age : 18
Đến từ : Britannia

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết